Thủy lao được xây dựng trong tầng hầm, không có cửa sổ, không thấy ánh mặt trời.
Nước ở đây chỉ ngập vừa qua eo, người bị nhốt bên trong nếu muốn ngồi xuống nghỉ ngơi thì phải chịu đựng việc ngồi vào trong làn nước bẩn do chính mình bài tiết và nín thở, nếu không thì chỉ có thể đứng mãi, cũng không thể tựa vào tường nghỉ ngơi, vì hai tay bọn họ thường bị còng vào xiềng sắt rủ xuống từ trên trần nhà.
Lê Hùng rất thích nhốt những dị năng giả mà gã ta ngứa mắt vào thủy lao, sau vài ngày không cho ăn uống, những dị năng giả đó khi ra ngoài đều trở nên ngoan ngoãn và nghe lời răm rắp.
Gã ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày chính mình cũng bị nhốt vào đây. Hơn nữa còn bị còng ngược tay vào xích sắt, kiểu còng tay khó chịu nhất. Gã ta không thể ngồi xuống nghỉ ngơi, khi mệt mỏi quá sức cũng chỉ có thể cúi đầu quỳ xuống làn nước bẩn, còn phải chịu đựng nỗi đau đớn do xương bả vai bị kéo ngược.
Không được ăn, không được uống, không có ánh sáng. Ngoại trừ lúc đầu Thẩm Lan hỏi gã ta về công thức, gã ta đã chửi ầm lên rồi lại chế nhạo mỉa mai một trận, sau khi Thẩm Lan nhốt gã ta vào đây thì không một ai vào thăm gã ta nữa.
Gã ta chỉ có thể quỳ xuống uống nước bẩn, đi vệ sinh ngay trong nước, gã ta nghi ngờ rằng, có lẽ mình sẽ âm thầm lặng lẽ mục rữa trong thủy lao này và bị người đời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006410/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.