“Ầm!”
Cuồng phong mang theo lưỡi đao gió hung hãn, uy áp thật kinh người, như một lưỡi đao khổng lồ quét ngang, chém đứt ngang lưng cả một khu rừng, lao về phía Chu Vân vừa bước ra khỏi nhà.
Một vòng khiên băng hiện lên quanh người hắn. Lưỡi đao gió vung đến trước mặt hắn nhưng lại bị lớp băng mỏng trong suốt đó chặn lại, tan thành những cơn gió nhẹ.
Thậm chí tóc và quần áo trên người Chu Vân còn không hề bị lay động. Hắn nhìn những cây ăn quả mà mình và Quan Viễn Phong cùng trồng vào mùa xuân bị chém gãy cành, khẽ nhíu mày rồi nhẹ nhàng phất tay lên.
Sương mù lượn lờ bốc lên, từng cụm từng cụm từ bên cạnh Chu Vân cuồn cuộn tràn ra. Những đốm sương trắng xóa cuộn lên từng đợt, lan tỏa, bay lên cao, rồi từ từ bao phủ lấy khu biệt thự trên đỉnh núi này.
Làn sương vô tận dày đến mức không nhìn thấy người đối diện, mờ ảo khó lường. Mưa bão vẫn chưa tạnh, cả khu biệt thự trên đỉnh núi đã hoàn toàn chìm trong màn sương trắng sữa, cây cối, hoa cỏ chỉ còn là những bóng mờ ảo, lay động trong gió.
Thất Sát đứng trên cao, rút ngược thanh đao ra, nhíu chặt mày cảnh giác xung quanh. Đây không phải là sương mù do hắn ta triệu hồi!
Hơn nữa, sương mù của đối phương rõ ràng có phạm vi rộng hơn, cuồn cuộn như sóng, bất tận không ngừng, tầm nhìn trong môi trường đột ngột giảm xuống.
Thuật triệu hồi sương mù này là do hắn ta lĩnh ngộ đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006433/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.