Bò Tây Tạng biến dị vùng cao nguyên, được chăn thả tự nhiên ở vùng đất lạnh giá, thức ăn đều là các loại thảo dược quý hiếm trên núi cao, nước uống là nước tuyết tan, giàu protein ít chất béo, thịt đặc biệt mềm và mọng nước.
Có lẽ Quan Viễn Phong đã dặn dò trước, nên trên bàn tiệc chỉ có một mình Phó Thiệu Cương ngồi ăn cùng hai người họ, điều này cũng khiến Chu Vân cảm thấy thoải mái. Trước mặt mỗi người là một chiếc nồi đồng nhỏ, bên trong là nước dùng được hầm từ xương sống bò Tây Tạng đang sôi sùng sục. Bên cạnh là những lát thịt bò Tây Tạng tươi thái mỏng, xen kẽ nạc mỡ, được giới thiệu là lấy từ những phần ngon nhất trên đùi bò, ức bò. Chỉ cần nhúng sơ qua nước dùng đang sôi cho đến khi thịt hơi cong lại là có thể ăn, thịt giòn, mềm, vị tươi ngon. Ngoài ra còn có mỡ ức bò Tây Tạng màu hồng nhạt, hàm lượng chất béo rất thấp, ăn vào rất ngon miệng.
Hai chiếc xương ống bò Tây Tạng khổng lồ được bổ dọc, để lộ phần tủy xương màu hồng nhạt đầy ắp bên trong. Nhân viên phục vụ nướng nguyên cây ngay tại nhà hàng trên bếp than, rắc thêm gia vị, bột ớt, hành lá thái nhỏ, nướng đến dầu mỡ kêu xèo xèo, thơm nức mũi. Dùng thìa múc ăn, tủy xương run rẩy như thạch, mềm mượt tan ngay trong miệng.
Ngoài ra còn có các món khác như đuôi bò Tây Tạng sốt tương, gân bò Tây Tạng hầm sốt bào ngư, sườn bò nướng xé tay, dạ dày bò Tây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006474/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.