Trăng lên đến đỉnh đầu, ánh trăng bạc bao phủ cả hòn đảo.
Chu Vân và Quan Viễn Phong tiễn tướng quân Đàm, sau đó lần lượt mời rượu các khách mời trong bữa tiệc, rồi tan tiệc trở về biệt thự của họ trên đảo, nơi này đã được trang trí thành phòng tân hôn từ trước.
Rượu đêm nay toàn bộ đều là loại “Kim Tương Tửu” được ủ theo phương pháp cổ, dùng chum đất và giỏ tre, làm từ mía biến dị do Quy Khư sản xuất, mang ý nghĩa ngọt ngào, mật thiết. Nước rượu màu vàng kim cố ý giữ lại hương vị ngọt thanh tự nhiên của mía, độ cồn cũng không cao. Đêm nay lại là ngày trọng đại, Chu Vân uống không ít, hai má hơi ửng hồng. Hắn vào phòng tắm, mãi không thấy ra.
Quan Viễn Phong có chút lo lắng, đi vào thì thấy hắn đã ngủ gật trong bồn tắm, biết rằng hôm nay quả thực đã gặp quá nhiều người, có lẽ là vì quá mệt. Chắc đây là lần đầu tiên một người có mối quan hệ đơn giản như Chu Vân trải qua nhiều hoạt động xã giao như vậy. Theo lời hắn nói, là đã dùng hết năng lượng xã giao cả đời này rồi.
Anh vừa buồn cười vừa thương xót, cúi xuống bế Chu Vân ướt sũng lên. Chu Vân lập tức giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác, dường như đang xác nhận điều gì đó. Quan Viễn Phong bế hắn về giường, Chu Vân nằm im lặng nhìn anh một lúc, rồi vươn tay ôm lấy vai anh đòi hôn.
Quan Viễn Phong hôn hắn một lúc lâu,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006508/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.