Vừa nói với Tịnh, Quân vừa đưa tay lau đi những giọt nước mắt cho cô, Tịnh cũng cảm nhận được sự quan tâm của anh qua lời anh nói, hành động của anh nên cô bắt đầu nín khóc, tiếng khóc của cô giờ chỉ còn lại những tiếng thút thích, nhìn vào mắt anh cô múôn giải thích, mặc dù lời giải thích của cô ko đâu ra đâu;
- Em ko biết sao mình giận nữa, em….. anh đừng cười em nha, em ko biết tại sao mình như vậy, em thấy mình ít kỷ, em ko mún anh quan tâm ai khác ngoài em, em giận…em giận là tại em thấy anh đứng ngần những người khác trước cổng trường em, anh lại còn cười với họ….em ko biết tại sao em giận như vậy, anh nghe lời giải thích của em rồI đó, anh có hết thương em ko.
Nhìn cô đang cuối đầu xuống, hồi hộp đợi câu trả lời của anh, tự nhiên anh nghe một niềm hạnh phúc dâng đầy, ko muốn cô phải bối rối như vậy, anh nhẹ nâng gương mặt cô lên cho đối diện với mình, vuốt nhẹ mái tóc cô:
- Em ngốc quá, có như vậy cũng buồn, rồi giận àh, anh nói em nghe, bây giờ em đã là người thân của anh rồi, em là vợ anh nên em có vị trí nhất định trong lòng anh chứ, anh sẽ ko quan tâm ai khác như đã quan tâm em đâu, thôi đừng buồn nữa, xấu lém.
Bây giờ thì Tịnh đã có thể nhẻo miệng cười, tuy nhiên cô vẫn phụng phịu đồi hỏi ở Quân một lời hứa:
- Vậy anh hứa với em đi, đừng đứng ngần các cô gái đó,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dau-di-hoc/1315927/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.