Thứ Hai, 14 tháng Hai
Thứ Bảy, 19 tháng Hai
Nghe tiếng gõ nhè nhẹ vào thành cửa, Armansky ngước trông lên và thấy Salander ở trước cửa. Cô đang giữ cho khỏi đổ hai tách cà phê lấy ở máy pha espresso. Ông đặt bút xuống, đẩy bản báo cáo ra.
- Chào. - Cô nói.
- Chào.
- Đây là một thăm viếng xã hội. - Cô nói. - Tôi vào được không?
Một thoáng nhanh Armansky nhắm mắt lại. Rồi ông chỉ vào chiếc ghế dành cho khách.
Ông liếc đồng hồ. 6 rưỡi tối. Salander đưa ông một tách cà phê rồi ngồi xuống. Hai người thăm dò nhau một lúc.
- Hơn một năm rồi. - Armansky nói.
Salander gật.
- Ông có cáu không?
- Tôi nên cáu ư?
- Tôi đã không chào từ biệt.
Armansky dẩu môi ra. Ông bị sốc nhưng đồng thời cũng lại nhẹ người thấy ít ra Salander đã không chết. Ông thình lình cảm thấy rất giận và mệt.
- Tôi không biết nói thế nào. - Ông nói. - Cô không có phận sự phải bảo tôi là cô đang làm gì đâu. Cô muốn gì đây?
Giọng ông lạnh hơn là ý định của ông.
- Tôi không rõ. Tôi đến chính là để chào.
- Cô có cần công việc không? Tôi sẽ không mướn cô nữa.
Cô lắc đầu.
- Cô có đang làm ở đâu khác không?
Cô lại lắc. Có vẻ cô đang cố diễn ra thành lời. Armansky chờ.
- Tôi đi du lịch. - Cuối cùng cô nói. - Tôi mới trở về thôi.
Armansky xem xét cô. Cô đã thay đổi. Có một kiểu mới mới về... trưởng thành trong cách chọn quần áo và phong thái. Và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gai-dua-voi-lua/569777/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.