Vốn là cuối tuần Trần An An còn nhận một lớp gia sư, tuần này không đi được, đành phải gọi điện xin phép nghỉ.
May mắn là cha mẹ bên kia rất thông cảm, vui vẻ đồng ý để cho cô dạy bù vào thứ bảy tới.
Giáo dục tâm lý cái gì, Trần An An vừa mua một bát mì sợi năm đồng ở lề đường, vừa dùng bả vai kẹp di động gọi điện thoại.
“Ba, tháng này con gửi tiền, bệnh của ba thế nào rồi? đi bệnh viện chưa? Ba không cần tiết kiệm như vậy, muốn ăn cái gì thì mua cái đó.”
Ba Trần nghe thấy lời nói của con gái yêu hiểu ý cười, “Ba ở nông thôn cần gì tiêu tiền, An An, con nghe lời ba, tháng sau đừng gửi nữa, con ở thành phố lớn, nhiều thứ cần dùng tiền, ba chỉ bị bệnh nhẹ thôi, vài ngày nữa là khỏi.”
“Con cũng không phải tiêu gì cả.” Trần An An lấy một miếng khăn giấy lau miệng, “Ba chữa bệnh quan trọng hơn, bác sĩ nói thế nào ạ ?”
Mấy ngày trước cô về nhà, nghe ba nói buổi tối ngủ không yên, chân bị chuột rút, thỉnh thoảng còn tê cứng, cô định đưa ba đi cùng để đi bệnh viện kiểm tra. Ai ngờ ba cô lại cố chấp, nói gì cũng không đi, nói ông già rồi, bệnh là lẽ đương nhiên, tiếc tiền khám bệnh.
Nhưng mà Trần An An thật sự lo lắng, sống chết đem ba cô đi bệnh viện, ai dè vừa mới vừa nộp phí đăng ký, công ty lại gọi điện tới .
Tăng ca khẩn cấp, phải lập tức tới công ty. Trần An An không dám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ngoc-coi-ao-ra/1141531/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.