Sau khi Trần An An mang thai bốn tháng thì càng ăn nhiều, mỗi buổi sáng tỉnh dậy cô đều hào hứng đi vào phòng bếp, bảo mẫu của Diệp gia nấu ăn rất ngon, dễ dàng chinh phục dạ dày của Trần An An.
Dù cô bảo mẫu làm món gì, Trần An An đều có thể ăn vài miếng. Buổi sáng, Diệp Lương ăn một lúc bốn cái bánh bao nhân thịt gà và nấm hương, một bát cháo trứng muối thịt nạc, nhưng cô phải ăn sáu cái, có đôi khi húp cháo xong còn chưa đã, cô còn phải ăn thêm hai quả trứng chiên. Diệp Lương nhìn cô với vẻ kinh hồn bạt vía, nhưng lại chẳng thể ngăn cản cô ăn uống.
Bình thường, nhân lúc Trần An An ngủ, anh đều len lén sờ bụng của cô, anh là bác sĩ nên biết rõ khi mang thai cô ăn nhiều là chuyện bình thường, nhưng anh lại không thể ngừng lo lắng, khi cô mới bị thai nghén, anh lo rằng cô không ăn nổi bất kỳ thứ gì, bây giờ thì ngược lại, khẩu vị ăn uống của cô lại càng tăng thêm, thì anh lại lo cô ăn no quá mức.
Với lại, không biết tại sao Trần An An đặc biệt thích ăn đồ ăn ngậy, trong bát gà đen hầm cách thủy, nước dùng béo ngậy khiến Diệp Lương không dám đụng tới, nhưng Trần An An lại vô cùng thích thú, lần nào ăn cơm cũng phải chan canh gà đậm đặc chất béo, mỗi lần đều ăn hai bất to, cộng thêm các món ăn khác, cứ như thế dạ dày của cô nhất định sẽ phình to mất.
May mắn thay tuy ăn nhiều, nhưng Trần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ngoc-coi-ao-ra/521180/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.