Rèm cửa sổ trong phòng không kéo lại, ánh mặt trời chói chang rọi thẳng vào, cái kéo trên tay Chung Vận lóe lên, như là tẩm máu người, càng thêm sắc nhọn.
Con ngươi Chung Vận chợt co rụt, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo lại. cô điên rồi sao? Làm sao lại làm ra chuyện này! cô có thể dùng thủ đoạn, dùng âm mưu, nhưng mà loại chuyện làm hại đến tính mạng con người thì côchưa bao giờ nghĩ tới. cô thích Diệp Lương Nhất, thích đến mười năm, nhưng điều này cũng không có nghĩa cô có thể vì hắn mà vứt bỏ tất cả những gì mình đã đạt được.
Vừa rồi nhất định là mình bị tẩu hỏa nhập ma, may mắn là phản ứng kịp, Chung Vận hít một hơi thật sâu, ổn định lại một chút nhịp tim đang đập loạn của mình, đang định đặt kéo xuống thì nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh rầm một tiếng bị đẩy ra. Chu Tề phẫn nộ thét lên như sấm sét nổ bên tai.
“Chung Vận, em đang làm gì hả?”
Chung Vận ngẩn ra, ngay cả kéo cũng quên bỏ xuống, lắp bắp giải thích: “không, không có gì, anh đừng hiểu lầm, em......”
Đáng tiếc Chu Tề đã hoàn toàn không nghe thấy những gì cô đang nói, lửa giận trong lòng cùng với nỗi sợ hãi tăngvọt tựa như sóng thần cuộn trào mãnh liệt, chỉ một thoáng đã bao phủ toàn bộ lý trí của hắn.
Hắn chạy tới giật mạnh cánh tay Chung Vận, định cướp đi cái kéo trong tay cô ta. Chung Vận vốn chột dạ, bị hắn thét như vậy, nhất thời vừa sợ hãi vừa xấu hổ, nắm chặt lấy kéo không cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ngoc-coi-ao-ra/521191/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.