Tháng giêng phải đi thăm bà con, hơn mười giờ sáng Nghê Lộ Khang và Tần Huệ Tâm ra khỏi nhà, lái xe đi rồi.
Nghê Diên ở lại giữ nhà.
Thầm Tùng nhà bên cạnh không thích người khác đến nhà, mối quan hệ với người thân cũng không quá tốt, đã sớm không còn anh chị em phải qua lại hỏi thăm rồi, ông ấy đóng cửa ở nhà sưởi ấm, lấy đàn xếp ra đàn.
Thầm Niên ngồi yên đọc sách, Chu Lân Nhượng càng không muốn nhúc nhích.
Ba thế hệ nhìn vô cùng nhàn rỗi, phật hệ, tiếng pháo hoa pháo trúc bên ngoài hoàn toàn không liên quan gì đến bọn họ.
Thầm Niên biết Nghê Diên ở nhà một mình nên gọi điện cho cô: “Diên Nhi, trưa qua ăn cơm nha.”
Nghê Diên sắp xếp xong chồng ghi chép ngữ pháp tiếng Anh bên cạnh, không thể chờ được nữa đi qua nhà bên cạnh.
Vừa đẩy cửa sân ra liền chạm mặt với Chu Lân Nhượng.
Chu Lân Nhượng đang nhổ hành lá trong vườn, Thầm Niên cần dùng để nấu mì.
Nghê Diên đứng bên cạnh nhìn, dép lê bông mềm mại đạp lên hòn đá nhỏ dưới đất, cô muốn nói lại thôi.
Chu Lân Nhượng nghi ngờ quay đầu lại nhìn cô một cái: “Muốn nói gì à?”
Trong lòng Nghê Diên đang hỗn loạn, hôm qua cô còn đang suy nghĩ nên theo đuổi người khác thế nào.
Bây giờ gặp được người rồi nhưng không thể thực hiện kế hoạch, suy nghĩ của cô rất rối loạn.
“Không có… Không có.” Nghê Diên ấp úng.
“Nhanh vào nhà đi, bên ngoài lạnh.” Chu Lân Nhượng nói.
“À, được.” Nghê Diên đi vài bước rồi ngẩng đầu nói, “Lân Lân, cậu…” “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
Nghê Diên chỉ: “Mặt cậu dơ rồi.” Có lẽ dính tro lúc sưởi ấm.
Nghê Diên duỗi bàn tay ấm áp trong túi ra, ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-phai-cau-chan-song-roi-khong/2783589/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.