Đứng tại chỗ, Tô Hi hoàn toàn choáng váng, ngơ ngác, đầu óc mụ mị... Ai có thể nói cho cô biết, trong chớp mắt vừa rồi, tất cả những gì xảy ra trước mắt có phải là ảo giác không? Cô dụi mắt, mở ra lần nữa, cảnh tượng trước mặt vẫn không thay đổi.
Khắp nơi là micro, máy quay, thẻ công tác rơi vãi, máu đỏ tươi, tiếng rên rỉ đau đớn... Đám người vừa nãy còn vênh váo, giờ đều ngã lăn ra đất ôm đầu khóc lóc. Tô Hi dựa sát vào xe, hai chân run như cầy sấy. Mẹ ơi, cô còn tưởng mình cũng sắp bị đánh!
“Cái... cái anh kia, anh có thể nói cho tôi biết, các người đây là đang…?” Người duy nhất còn đứng vững trước mặt chính là thủ phạm! Vài người đàn ông cao to mặc đồ đen, tay không đánh ngã toàn bộ đám người kia! Đứng run cầm cập tại chỗ, Tô Hi muốn đi cũng không dám, ai biết bọn họ có định xử luôn cả cô không...
“Cô Tô Hi, cô vào làm việc trước đi. Chuyện ở đây để chúng tôi lo.”
Lôi Ưng—người như tên, vóc dáng cao lớn khác thường, thân hình vạm vỡ, nét mặt nghiêm nghị. Anh ta đứng trước mặt Tô Hi, khiến cô có cảm giác tim mình cũng run rẩy mấy lần. Đáng sợ thật, người này chắc cũng cao phải tầm mét chín lăm... Ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Lôi Ưng, Tô Hi như tượng gỗ.
“Cô Tô Hi?” Thấy Tô Hi ngẩn ra, Lôi Ưng gãi đầu, có phần ngượng ngùng. “Cô Tô, vừa rồi chắc bị dọa sợ rồi phải không?” Lôi Ưng cười hề hề, nụ cười ấy ngay lập tức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-tong-tai-cung-chieu-thu-ky-truong-tan-troi/2763635/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.