Sáng sớm, tại nhà của Cố tam.
Từ chiều hôm qua, eo của Lam Thành đã bắt đầu đau nhức, đến đêm nằm lăn lộn trên giường cả đêm không sao chợp mắt. Khó khăn lắm mới đợi được trời sáng, ông liền vội vàng thức dậy chuẩn bị đi bệnh viện kiểm tra.
“Quản gia Lam, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.” Bác gá trong bếp vừa bày xong bữa sáng, thấy Lam Thành xuống lầu liền lập tức gọi ông lại dùng bữa.
Lam Thành lắc đầu, “Eo đau hai ba ngày nay rồi, tôi đi bệnh viện kiểm tra xem sao.” Ông vẫy tay, rồi quay ra sân gọi người tài xế đang luyện võ: “Lam Quyết, chuẩn bị xe, tôi muốn đến bệnh viện.”
Cậu thiếu niên tên Lam Quyết lập tức đáp lời, vỗ tay rồi chạy ra bãi xe.
Lam Quyết và Lam Thành không có quan hệ huyết thống gì cả, người hầu trong nhà họ Cố đều mang họ “Lam”, chỉ là biệt danh phân biệt mà thôi.
Lam Thành đeo kính, vừa bước ra khỏi cổng lớn thì ánh mắt tinh anh phía sau tròng kính bỗng dừng lại ở một chỗ. Đối diện biệt thự, bên kia con đường, có một cậu bé nhỏ mang ba lô đen, mặc áo đen quần đen, đeo kính râm đen đứng lặng lẽ dưới gốc cây đa.
Lam Thành nheo mắt, cậu bé kia... sao lại có cảm giác rất giống Cố Thám lúc nhỏ vậy? Ông không nói về ngoại hình mà là khí chất—trời sinh lãnh đạm, lạnh lùng tách biệt.
“Quản gia Lam, ông định ra ngoài à?” Một người hầu đi qua, xách theo một túi rác, cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. “A, đây là rác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-tong-tai-cung-chieu-thu-ky-truong-tan-troi/2764294/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.