Chương 6
Tay cô thật nhỏ, thật mềm!
Giờ khắc này, Thịnh Hoàn Hoàn vui mừng lộ ra nụ cười có chút ngây ngô, có chút ngượng ngùng.
Chính là nụ cười này đã khiến Mộ Tư nhớ nhung cả đời!
Nhưng mà……
Thịnh Hoàn Hoàn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nụ cười trở nên cay đắng miễn cưỡng cười nói, “Anh và Bạch Tuyết có quan hệ gì, có một lần tan học…em thấy anh cõng cô ấy?”
Hai mắt Mộ Tư ảm đạm, đáy mắt xẹt qua đau xót: “Con bé là con gái chú tài xế, hôm đó chân em ấy bị trật.”
Bạch Tuyết, đó là cô gái mà anh muốn dùng tính mạng để bảo vệ!
Anh và bạch tuyết là thanh mai trúc mã.
Lần tai nạn xe kia, là Bạch Tuyết thay Mộ Tư đỡ một mạng nên hắn mới có thể sống sót, còn cha mẹ của hắn thìtử vong tại chỗ.
Nhưng hiện tại, Bạch Tuyết bị chú của mình là Mộ Thành Chu nhốt lại để uy hiếp anh .
Giống như giờ phút này!
“Vậy anh có thích cô ấy không?”
Đương nhiên, Bạch Tuyết là cô gái anh yêu, cả đời đều vậy.
Nhưng mà giờ phút này, Mộ Tư chỉ có thể lựa chọn tâm khẩu bất đồng: “Anh và anh trai của Bạch Tuyết là bạn tốt, anh chỉ xem cô ấy như em gái mà thôi.”
“Thật sao?”
Khóe miệng Thịnh Hoàn Hoàn một lần nữa giương lên, hiển nhiên cô đã tin lời của Mộ Tư, dù sao cô mới mười sáu tuổi mà thôi, nào hiểu được cái gì gọi là lòng người.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/1525849/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.