Chương 107
Nghe nói lão thái thái đã tới cả buổi sáng, Thịnh Hoàn Hoàn không suy nghĩ nhiều mà lập tức cố nén đau đớn tăng tốc bước chân: “Vậy chúng ta đi nhanh đi, đừng để bà đợi lâu.”
Khi xuống lầu, lão thái thái đã sớm trông thấy cô, đầy mặt yêu thích mà đi về hướng cô: “Hoàn Hoàn, sao dậy sớm vậy.”
Sớm vậy?
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn mặt trời đã lên cao bên ngoài, xấu hổ nói: “Bà nói lời này làm cháu xấu hổ quá.”
“Sao lại xấu hổ, dù ngủ đến buổi chiều cũng là lẽ thường tình thôi.”
Lão thái thái kéo tay Thịnh Hoàn Hoàn, cưng chiều thấp giọng cười nói: “Tối hôm qua Tiêu Nhi đã làm con mệt chết rồi đúng không?”
Thịnh Hoàn Hoàn lập tức mặt đỏ tới mang tai, gương mặt tái nhợt rốt cục cũng hiện lên chút ửng hồng: “Bà nội…”
Thịnh Hoàn Hoàn nghĩ đến câu “Vất vả” vừa rồi của dì Hà thì càng xấu hổ, thì ra ý của họ là vậy!
Cho nên hiện tại trên dưới toàn bộ Lăng phủ đều biết tối hôm qua cô đã làm chuyện vợ chồng với Lăng Tiêu?
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn về phía Bạch quản gia cách đó không xa, chỉ thấy Bạch quản gia mỉm cười khẽ gật đầu với cô, cho nên là ông báo cáo với lão thái thái?
“Không có việc gì Hoàn Hoàn, mọi người đều hiểu hết mà.”
Lão thái thái nhìn Thịnh Hoàn Hoàn mặt ửng đỏ, trong lòng rất yêu thích, con gái bây giờ rất cởi mở, không còn bao nhiêu người dễ đỏ mặt như vậy.
Nghĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/1526033/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.