Chương 139
Thịnh Hoàn Hoàn như đang ngủ say, mái tóc dài đen nhánh rơi rụng trên chiếc sô pha vàng nhạt, làn da trắng nõn vì uống rượu nên ửng hồng, kiều diễm ướt át, non nớt như nhuỵ hoa.
Cô thực đẹp, đẹp như một yêu cơ!
Mộ Tư nhìn người con gái làm bạn 6 năm với mình trước mắt, ánh mắt có chút phức tạp.
Mộ Tư cứ nhìn Thịnh Hoàn Hoàn như vậy một lúc lâu mới duỗi tay tháo cái túi trên vai cô xuống, muốn giúp cô thoải mái một ít, lúc này chiếc điện thoại bỗng trượt ra từ trong túi.
Mộ Tư cứng lại, thần sai quỷ khiến thế nào mà lại nhặt điện thoại lên, nắm lấy tay Thịnh Hoàn Hoàn rồi dùng vân tay của cô để mở khóa.
Lọt vào tầm mắt không hề là ảnh nền quen thuộc nữa, ban đầu vốn là tấm ảnh chụp chung của bọn họ, hiện giờ đã trở thành một cái đồng hồ cát nằm trên bờ biển.
Đồng hồ cát màu đỏ cô đơn nằm trên bờ biển, dòng cát mịn chảy ra bị gió biển thổi bay đi.
Mà bên cạnh còn có một hàng chữ: “Chuyện xưa như mây khói, đã không nắm bắt được thì cứ để nó bay theo làn gió.”
Nhìn hàng chữ này, trái tim Mộ Tư đột nhiên siết chặt.
Anh ta lại mở album lên, bên trong trừ một ít ảnh trẻ con thì không còn cái gì nữa. Hình giữa anh ta và cô đều bị xóa bỏ, không còn lấy một tấm.
Mộ Tư lại mở ra phần mềm chat mà trước kia họ thường dùng để xem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/1526137/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.