Chương 144
Giống như một gian phòng mất đi tất cả, bị cả thế giới vứt bỏ.
Thịnh Hoàn Hoàn, Hoàn Hoàn…
Anh đột nhiên đứng lên, chạy ra khỏi biệt thự.
Chiếc Porsche màu trắng lao vút đi, vượt hết cái đèn đỏ này tới đèn đỏ khác trong đêm khuya, cuối cùng Mộ Tư ngừng lại ngoài chung cư của Cố Bắc Thành rồi dùng sức đá cửa.
“Cố Bắc Thành, anh cút ra đây cho tôi.”
Cố Bắc Thành vừa ngủ, nghe thấy tiếng ồn ngoài cửa thì lập tức tỉnh táo, chậm rãi mặc quần áo rồi xuống giường.
Cánh cửa vừa mở ra thì một nắm tay đã vung đến, cũng may Cố Bắc Thành có phòng bị, lập tức lui về phía sau mấy bước, lạnh lùng nhìn người tới: “Hơn nửa đêm mà anh còn phát điên cái gì?”
Hai mắt Mộ Tư đỏ bừng như một con dã thú bị thương, anh ta tiến lên kéo lấy cổ áo Cố Bắc Thành, khàn khàn gào rống: “Vì sao không ngăn cản cô ấy, không phải anh thích cô ấy sao, vì sao lại trơ mắt nhìn cô ấy gả cho tên ma quỷ Lăng Tiêu kia?”
Lúc này Mộ Tư đã mất hết phong độ, không còn lý trí.
Cố Bắc Thành kéo kéo khóe miệng, không nóng không lạnh mà hỏi: “Anh đang nói ai?”
“Anh còn giả ngu.”
“Tôi không biết anh đang nói ai.”
Cố Bắc Thành muốn đối nghịch với Mộ Tư để làm anh ta khó chịu.
Mộ Tư siết chặt cổ áo Cố Bắc Thành, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Hoàn Hoàn, tôi đang nói đến Thịnh Hoàn Hoàn, anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/1526142/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.