Lộ Khiết trở về nhà sau năm ngày nằm viện.
Được ba mẹ hai bên lo lắng từng chút một, đồ đạc đều chuẩn bị rất chu đáo.
Emmy bụng bầu lớn cũng rất nhiệt tình hết bế cháu lại tâm sự với Lộ Khiết.
Mấy chuyện bà bầu hay xảy ra đều chia sẻ không xót chút gì.
Quả nhiên là bà nào cũng như bà nào, đều rất nhạy cảm, dễ nổi nóng và mệt mỏi.
- Lộ Khiết, em đặt tên cho bé con là gì vậy?
- Là Hách Trình Khanh, cái tên này là do ba mẹ Hách nghĩ ra ấy ạ.
- Hay thật nha.
- Chị đó, bụng lớn rồi nên đi đứng chú ý một chút.
- Chị biết rồi mà.
Hách Trình Du bước vào phòng, trên tay là ly sữa ấm đưa tới cho cô.
Vì không muốn làm phiền không gian riêng tư nên Emmy đưa trả bé con về với vòng tay Lộ Khiết rồi bước ra ngoài.
Trình Du nhíu mày nhìn con trai, còn không quên bĩu môi.
- Nó ngủ rồi, em để con vào trong nôi đi.
- Em muốn bế con.
- Đây, để anh.
Hách Trình Du mở vòng tay bế con trai vào lòng, thằng bé còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm của cha như thế nào đã bị anh bỏ vào nôi không thương tiếc.
Bộ dáng ngủ ngon lành, Hách Trình Du như vậy rất hài lòng.
- Tốt lắm con trai, ngủ ngon.
Nói rồi leo lên giường xà vào lòng Lộ Khiết ôm chặt lấy nhõng nhẽo.
Bất lực với ông chồng, cô đành đẩy anh ra cằn nhằn.
- Anh lớn như vậy còn ghen tỵ với cả con?
- Anh mới không quan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-hoan-doi/215092/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.