Hạnh phúc là kết quả của cả quá trình đau khổ, tuyệt vọng.
Bọn họ ai cũng trải qua quãng thời gian mệt mỏi, thậm chí là muốn buông bỏ nhau.
Có được hôm nay, chắc chắn phải trân trọng.
Tối hôm ấy, Emmy mặc trên mình bộ váy ngủ kín đáo.
Cô bước ra từ nhà tắm lại bắt gặp ánh mắt không hài lòng của Phong Thần.
Ngồi xuống giường sấy tóc liền bị Phong Thần ôm gọn lấy từ phía sau.
Anh hôn lên từng chút một trên da thịt cô như muốn tận hưởng hết những hương thơm cỏ ngọt.
- Hôm nay chẳng phải là tân hôn sao? Sao lại kín đáo đến như vậy?
- Chứ em phải mặc sao?
- Đêm nay lý ra không mặc gì là đúng nhất.
Hết đêm luôn cũng sẽ không mệt.
- Anh khoẻ vậy sao?
Phong Thần vuốt tóc tự tin, còn khoe cả cơ bắp thể hiện sức mạnh khiến Emmy bật cười.
Cô sấy khô tóc, dọn dẹp gọn gàng mới quay lại vòng tay ôm lấy cổ anh.
- Chồng em rất khoẻ mạnh, em biết mà.
Phong Thần cười đến híp mắt, anh vòng tay ôm lấy eo cô, ánh mắt ấm áp si tình như muốn nuốt chửng cô vậy.
Anh cúi xuống muốn hôn lên môi cô nhưng cô lại né tráng khiến anh nhíu mày.
- Sao vậy? Em còn làm gì sao?
- Không có.
- Vậy thì nhanh thôi, anh nôn nóng lắm rồi vợ.
- Em muốn tặng quà cho anh.
- Quà cho anh?
- Ừm, là quà tân hôn cho anh.
- Còn món quà nào quý hơn là em.
Phong Thần vẫn một mực ôm lấy cô không có ý định buông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-hoan-doi/215095/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.