Buổi tối hôm đấy Nhiếp Nhiên đã bị Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm dần về, ở doanh trại chờ đợi đã đến buổi trưa của ngày hôm sau, tất cả các phương tiện liên lạc cũng như tư trang của cô đều bị thu lại.
Và như thế cô lặng lẽ về đơn vịNhững ngày này mặc dù cô đều nghe theo sự huấn luyện của Phương Lượng, nhưng tất cả những người trong cùng đơn vị đều nhận thấy cô hoàn toàn trầm lặng Đặc biệt là mỗi tối lúc tắt đèn đi ngủ là quãng thời gian mà bọn họ thấy gian nan nhất.
Tất cả mọi người đều tự động nói nhỏ, đến mức chỉ đành dùng ánh mắt để trao đổi thông tinThế nhưng Nhiếp Nhiên hoàn toàn không biết điều ấy, bởi vì trong đầu cô chỉ có việc bị dừng nhiệm vụ này lạiCô thật sự không thể hiểu nổi, rõ ràng là có thể hoàn thành, Lệ Xuyên Lâm và Phương Lượng thế nào lại chỉ vì mấy người cùng đường dây chết tiệt nào đấy mà lại từ bỏ như vậy.
Quả thật là khiến cô không thể tưởng tượng nổi!Cứ từ bỏ như vậy, cho dù là có đổi một người mới đến cũng vẫn thu hút sự chú ý của Hoắc Hoành và Lưu Chấn thôi.
Sau đây là giai đoạn nhạy cảm trong giao dịch của bọn họ, người mới đến nhất định sẽ bị thu hút sự nghi ngờ, không đúng sao? Cô mất thời gian gần một tuần suy nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi cách làm việc của họCứ thể, trong lòng cổ hậm hực, gương mặt3lại trở nên khó coi, cuối cùng thì như thiên lôi trong lớp học vậy, mọi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-nam-vung-cua-nhi-thieu/969513/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.