BeTa :ĐongHoa
Đinh Yến Tử đọc từng chữ từng chữ thật kỹ nội dung trên bài báo. Nước mắt như vở đê mà ào ào rơi xuống, bờ vai run kịch liệt, nước mắt rơi lên trên gương mặt thiếu sức sống của hai bảo bảo trong hình, càng thêm quyến luyến đau lòng.
Uông Tịnh Nhan thương xót đau lòng khuyên nhủ: "Trở về gặp bảo bảo đi, biết đâu em và Linh Nhi cứu được hai cậu bé thì sao!" Uông Tịnh Nhan suy nghĩ thật kỹ rồi nhưng vẫn ngập ngừng mà nói ra.
Tống Nguyệt Linh sửng người,lời nói của Uông Tịnh Nhan như đánh vào tận nội tâm sâu thẳm của cô , đôi mắt mờ nước như sáng lên. Đúng rồi, cô phải trở về để cứu hai bảo bối của cô, phải trở về thôi! Tống Nguyệt Linh hoảng loạn lẩm bẩm, tay chân lóng ngóng không biết phải bắt đầu từ đâu, tầm mắt mơ hồ vì nước mắt chật vật không chịu nổi.
"Yến Tử, em bình tĩnh lại đi! Em phải suy nghĩ làm sao để quay trở về chứ? Nên nhớ, em còn có Linh Nhi cần em phải chăm sóc nữa đấy." Uông Tịnh Nhan cao giọng khiến cho Đinh Yến Tử bình tâm lại.
Tống Nguyệt Linh ngẩn người, phải rồi, cô còn có Linh Nhi của cô. Bây giờ cô quay về như thế nào đây, trong khi cô đã cố gắng tìm cách chạy khỏi người đàn ông đó? Nhưng cô không thể bỏ mặc hai bảo bảo của cô, để chúng một mình chống chọi với bệnh tật được. Mặc dù có thể cứu được bảo bảo hay không cô cũng không nắm chắc, nhưng giờ phút này, cô quyết định phải ở bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-ngheo-cua-ty-phu/1497518/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.