Trong phòng yên tĩnh không có tiếng động.
Thật lâu , Oa Oa lên tiếng giảm bớt trầm mặc: "Cha mẹ, Diễm lần đầu tiên đến nhà chúng ta, không mời người ta vào ngồi một chút sao?"
"A, đúng đúng đúng!" Sở mẹ phục hồi lại tinh thần, bắt đầu theo nghi lễ."Xin mời cậu vào đây."
Rồi lại nói với Sở cha: "Lão già, vào phòng bếp chuẩn bình trà !"
Sở cha vội vàng tiếp nhận mệnh lệnh đi.
"Ngồi đi! Đừng khách sáo!"
Ân Dập Diễm cười mà không nói, ánh mắt vẫn nhìn bóng dáng của Oa Oa.
Rất nhanh , Sở cha bê trà ra, ngay sau đó, lại vội vàng vào phòng bếp, cầm một đĩa hoa quả đi ra.
Sau khi đặt đồ ở trong tay xuống, một cánh tay dài vươn ra, kéo lại. Cả người Oa Oa đã ngã vào trong ngực của chủ nhân cánh tay dài kia.
Sở mẹ hơi kinh ngạc, người đàn ông kia đã lớn như vậy còn thích ôm? Không thèm để ý hai ông bà như bọn họ?
Xì, đúng là một tên kiêu ngạo kiêu ngạo!
Trừ năm mươi điểm, không cần suy nghĩ!
"Cha nó, ngồi xuống đi, không cần vội!" Sở mẹ khoát khoát tay với Sở cha.
Ông vui tươi hớn hở ngồi xuống.
"Ừ. . . . . . Cậu, " Sở mẫu nhất thời không biết nên gọi anh là cái gì.
"Con họ Ân, Ân Dập Diễm. Hai bác gọi con Dập Diễm là được rồi." Ân Dập Diễm vẫn ôm Oa Oa như trước, không chút lo lắng mà trả lời.
". . . . . . Ân Dập Diễm? ! Cái gì Ân Dập Diễm?" Sở mẹ có chút kinh ngạc.
Anh mỉm cười."Là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-tre-con-cua-tong-giam-doc/2191931/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.