Ông trời của hắn ơi! Ninh Hoài lộc cộc té xuống giường, mặc một bộ đồ ngủ, cất bước muốn ra ngoài gọi người, nhưng lại thu bước chân về vì không yên tâm để nàng ở đây một mình.
Không phải thái y nói là vẫn còn nửa tháng nữa sao?! Sao đột nhiên lại vỡ nước ối!
Văn Tử Hi cảm thấy quần mình bị ướt, sờ một phen, hình như là có chất lỏng từ trong người nàng tuôn ra.
Nàng thực sự bình tĩnh, kéo khăn qua lau sạch tay, chống thân cồng kềnh của mình xê dịch sang một chỗ khác sạch sẽ trên giường.
“Hình như muốn sanh trước rồi.” Nàng gật gật đầu với người đàn ông đang ngây ra, “Đừng thất thần nữa, đi gọi giúp ta bà đỡ, nha hoàn, rồi còn cả những người hỏi thăm chuyện ta sanh con gì gì đó tới đây.”
Nói xong, liền yên yên lặng lặng nằm trên giường chờ sinh, nàng thực sự không phải không căng thẳng, chỉ có điều lúc này mà căng thẳng cũng không được gì, a Hoài đều ngây người ra rồi, nàng cũng ngây ra đó thì hài tử phải làm sao? Vả lại, bây giờ cũng không đau, nàng còn nhớ năm đó lúc mẫu hậu sanh Văn Tử Diên hình như chẳng qua bao lâu thì đã sanh ra rồi, bộ dạng rất nhẹ nhàng, nàng được nhũ mẫu đưa đi ăn xong một bữa tối, lúc quay về thì đã được phụ hoàng cho bế đệ đệ rồi.
Vì thế mà, Văn Tử Hi xem như là có lòng tin với chính bản thân mình, ngây thơ tưởng rằng mình lần đầu tiên sanh con cũng không khác gì lắm so với lúc mẫu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635030/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.