Văn Tử Hi đẩy nhẹ trán Ninh Hoài một cái.
“Chàng hay lắm.”
Hồi phủ, trời đã khuya.
Có hai tên người hầu đỡ Ninh Hoài đi.
Ninh Cốt Đầu trước tiên vẫy cái đuôi chạy ra nghênh đón. Nó ngửi thấy mùi rượu trên người Ninh Hoài, hắt xì một cái, lập tức chạy đến bên Văn Tử Hi.
Giang Thị cũng ra đó, thấy con trai uống say có chút tức giận, vừa mắng Ninh Hoài, vừa đi chuẩn bị canh giải rượu cho hắn.
Ninh Hoài uống xong canh giải rượu thấy đỡ hơn chút, nhưng vẫn có chút chưa tỉnh táo, ngã trên giường la hán, ôm lấy Văn Tử Hi miệng luôn gọi nương tử.
“Để ta tới lo cho nó, con hôm nay cũng mệt rồi, đi nghỉ trước đi.” Giang Thị nói với Văn Tử Hi.
Bà nhìn khuôn mặt đỏ rần của con trai mà nhăn mặt, cả người toàn là mùi rượu, tóc tai bù xù không có giống như ngày thường, hơi lôi thôi. Bà sợ Văn Tử Hi cười chê, liền muốn chỉnh lý lại cho con trai sạch sẽ rồi mới trả lại cho nàng.
Văn Tử Hi ôm đầu Ninh Hoài vào ngực đút cho hắn uống một ngụm trà, lắc đầu cười nói: “Mẫu thân, con không mệt, ở đây có con, còn cả mấy nha hoàn sẽ chăm nom, không cần phiền tới mẫu thân đâu. Người đi nghỉ ngơi trước đi, giờ này thường ngày là người đã sớm ngủ rồi.”
“Thế này……” Giang Thị có chút do dự.
Ninh Hoài dường như nghe thấy hai người nói chuyện, ở trong lòng Văn Tử Hi mà đổi một tư thế càng thoải mái hơn, ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ trên người nàng, mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635050/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.