“Phần thưởng gì?” Văn Tử Hi thật sự không ngờ không cắn người còn được phần thưởng.
Nếu như mãi như thế này Ninh Cốt Đầu không phải ngày ngày đều có xương thịt gặm không hết hay sao.
Ninh Hoài không thấy sự mong chờ trong mắt của Văn Tử Hi, bèn nói thêm: “Phần thưởng này nàng nhất định thích.”
“Ồ?” Văn Tử Hi chợt có chút hứng thú, nàng từ nhỏ tới lớn cái gì chẳng nhìn thấy qua, bây giờ đoán chỉ khi tặng ngôi sao trên bầu trời thì nàng mới cam lòng liếc nhìn một cái, hắn lại có một thứ có thể làm cho nàng “Nhất định thích” ư.
Văn Tử Hi ngồi trên giường, ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt áp sát của Ninh Hoài, nhìn đôi mắt hắn như đang cười không biết sao lại nhớ đến trước kia tại điện Dưỡng Vinh lén lén lút lút nhìn thấy phụ hoàng và mẫu hậu cũng như vậy, mặt hai người áp sát vào nhau, phụ hoàng không biết đã nói những gì, trong lúc mẫu hậu ngẩng đầu trả lời liền nhân cơ hội ấn phía sau đầu của mẫu hậu phong tỏa đôi môi đang muốn nói chuyện của mẫu hậu.
Nàng đột nhiên chợt bừng tỉnh dậy: “Chàng. Chàng không phải là sẽ hôn ta chứ?”
Nếu như phần thưởng này là nụ hôn của A Hoài cũng không tệ, nàng chắc chắn là thích vô cùng.
“Hở?” Ninh Hoài ngớ người ra.
Văn Tử Hi vừa thấy trong ánh mắt ngạc nhiên của Ninh Hoài thì biết là nàng đã nghĩ quá nhiều, giữa hai người mỗi nắm tay, ôm ấp cũng đều là nàng chủ động, vừa nói vậy mà đã đỏ mặt sao có thể tiến bộ nhiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635148/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.