Song Duyệt thật không dễ dàng gì mới đuổi theo sau Văn Tử Hi cách còn không xa, nhưng nhìn thấy cửa phòng Ninh Hàn Lâm vừa mở ra, công chúa đã phi tới nhào vào trước ngực hắn, hai tay ôm chặt lấy eo của Ninh Hàn Lâm.
Ninh Hoài thuận thế đỡ lấy Văn Tử Hi đang nhào tới, hơi sửng sốt, phía trước ngực xiêm y của hắn đã bị nước mắt làm ướt nhẹp một mảnh.
“A Hoài, a Hoài…” Văn Tử Hi ôm chặt lấy Ninh Hoài, trong miệng cứ lặp lại tên của hắn, cả người không ngừng run lên, toàn thân giống như một con thú nhỏ bị lạc đàn.
Ninh Hoài trong lòng như bị bóp nghẹn một cái, đau theo từng cơn nức nở của nàng. Hắn ôm lấy thân thể yếu ớt của công chúa, ra hiệu cho Song Duyệt lùi xuống trước.
“Không sao, không sao nữa rồi, có ta ở đây.” Ninh Hoài giọng dịu dàng an ủi, trên tay vuốt theo sống lưng đầy căng thẳng của nàng, “Ta ở đây.”
Nửa đêm mà còn khóc thành thế này, e là gặp ác mộng rồi.
Văn Tử Hi kéo vạt áo trước ngực Ninh Hoài, nghe tiếng tim chàng đập mạnh mẽ, nhận thức được hắn không có vứt bỏ nàng, nghe hắn nói hắn đang ở đây, lại càng không sao ngăn được nước mắt.
“A Hoài, ta sợ.” Văn Tử Hi nức nở nói, nàng từ trong ác mộng chợt bừng tỉnh, trong mộng nàng phảng phất nhớ về kiếp trước, nàng bị Phùng Uyên thấy chết mà không cứu, thậm chí còn bị y đánh chửi, lại không có Ninh Hoài bảo vệ nàng, không có Ninh Hoài tới cứu nàng.
Công chúa bừng tỉnh, nước mắt đã ướt hết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635151/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.