Ninh Hoài nhìn thấy vết đỏ đỏ trong lòng bàn tay nàng, âm thầm siết chặt cây thước trong tay, lại duỗi ra một cái tay khác, nhẹ nhàng cầm lấy đốt tay trên cùng ngón giữa của nàng.
Chỉ là da thịt ngón tay chạm nhau một chút.
“Hở?” Văn Tử Hi ngẩng đầu ngỡ ngàng nhìn hắn, cảm quan của cái đốt ngón tay bị đụng trở nên nhạy bén, thậm chí nàng có thể cảm nhận được sự tinh tế trong vân tay của hắn.
“Sợ người khi bị đánh là rút tay về.” Ánh mắt của Ninh Hoài có chút né tránh.
“Ờ.” Văn Tử Hi nhắm mắt.
“Dục vi quân tận quân đạo, dục vi thần tận thần đạo: Nhị giả giai pháp nghiêu thuấn dã.” Ninh Hoài đọc.
Văn Tử Hi nhắm hai mắt, quay đầu đi chờ đợi sự đau đớn sắp đến của bàn tay.
Một âm thanh nho nhỏ vang lên, Văn Tử Hi cả người run lên, cắn chặt hàm răng, bắp thịt toàn thân hóa cứng, căng thẳng đợi cả buổi, đột nhiên không thấy một trận đau đớn như đã tưởng tượng. Lòng bàn tay chỉ như bị đụng một chút mà thôi.
Có chuyện gì vậy?
Văn Tử Hi khẽ mở mắt, phát hiện người nam nhân trước mặt dường như đang đợi nàng.
“Công chúa vẫn chưa cùng thần đọc thuộc.” Ninh Hoài vẫn là bộ mặt không biểu cảm.
Văn Tử Hi nhìn lòng bàn tay của mình và cây thước mà hắn đã đặt xuống, đôi mắt xoay chuyển, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, một trận nở gan nở ruột, c ắn môi dưới cố nén ý cười, “Dục vi quân tận quân đạo, dục vi thần tận thần đạo: Nhị giả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635174/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.