Edit+Beta: Đặc Lôi Tây
Trời âm u, sân phơi thượng một mảnh tĩnh mịch.
Lạc Thời nhìn chằm chằm chiếc nhẫn lẻ loi nằm trên đất, sắc mặt trắng bệch nhưng hốc mắt lại sung huyết đến đỏ bừng.
Bàn tay bắt lấy sườn xe của hắn không khống chế được mà run rẩy.
Cô nói, cô không muốn lấy hắn.
Tựa như cơn ác mộng kia đã trở thành sự thật.
Điểm khác biệt chính là, tia sáng giúp hắn xé tan bóng tối đã tắt.
Bị chính tay hắn hủy diệt.
Khương Phỉ không nói gì, gương mặt tái nhợt vòng qua Lạc Thời đi về phía cầu thang, thần sắc đờ đẫn.
Lạc Thời duỗi tay muốn giữ chặt cô lại nhưng chỉ bắt được một đợt gió lạnh.
Làn váy nhẹ nhàng cọ vào đầu ngón tay hắn, cứ thế lướt qua.
Tay hắn cương giữa không trung, cứ thế giữ nguyên một hồi lâu.
Từ đầu ngón tay truyền đến từng trận lạnh lẽo, cổ họng không kiềm được đắng chát.
Ôn Ý Thư đi về phía trước hai bước, khàn khàn trào phúng, "Đây chính là điều anh muốn sao?"
Lạc Thời không đáp, chỉ bình tĩnh nhìn chiếc nhẫn kia, mặt không chút cảm xúc.
"Lạc Thời, lúc này, tôi tuyệt đối sẽ không buông tay", sau khi ném xuống những lời này, Ôn Ý Thư xoay người, vội vã đuổi theo Khương Phỉ.
Lạc Thời vẫn ngồi trên xe lăn, sau hồi lâu trầm mặc, hắn mới đẩy xe đến bên cạnh chiếc nhẫn.
Cơn đau nơi chân trái đã vượt qua tầm khống chế của hắn và bắt đầu run rẩy.
Hắn cố hết sức khom lưng, nhặt nhẫn lên và đặt vào lòng bàn tay.
Chiếc nhẫn tinh xảo nay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-luoc-co-chap-cuong/237188/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.