Sau khi tiệc xã giao kết thúc, Lục Gia Trạch đưa tôi về nhà.
Từ xa, tôi đã thấy Thành Mạn đứng tựa vào cửa hội sở, tay kẹp một điếu thuốc.
"Lục Gia Trạch."
Giọng cô ta âm u hẳn đi.
Lục Gia Trạch khựng lại.
"Ờm... hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi ra xe trước nhé..."
Tôi cố rút tay ra khỏi tay anh ta.
Nhưng anh ta vẫn nắm chặt lấy, không có chút ý định buông?
Đại ca, anh làm gì vậy? Tôi không muốn nghe hai người ôn chuyện xưa đâu!!
Thành Mạn liếc mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi, khẽ mở miệng:
"Gia Trạch, em..."
Anh ta cắt lời thẳng thừng:
"Thành Mạn, khỏi nói nữa. Chúng ta sớm đã không còn khả năng, tôi đã bước tiếp rồi. Chuyện quá khứ thì để nó qua đi."
Nói xong, Lục Gia Trạch kéo tôi quay người, đi thẳng về bãi đỗ xe.
Lạnh lùng quá, đến cả một câu cũng không cho người ta nói trọn.
Hiếm khi thấy anh ta có chút mất kiên nhẫn, gấp cái gì chứ?
Tôi nhìn quanh trong xe.
"Ơ? Trợ lý nhỏ đâu?"
"Tôi cho cậu ta về trước rồi."
Tôi: ?
Tôi dần dần nhận ra có gì đó sai sai.
Đây... hình như không phải đường về nhà...
Lục Gia Trạch dừng xe, không nói không rằng, nhấc tôi từ ghế trước sang băng ghế sau.
"Này này, Lục Gia Trạch, anh định đưa em đi đâu vậy? Cái chỗ hẻo lánh quái quỷ gì đây? Anh không định... bán em đấy chứ? Hôm nay em có hơi đắc ý chút xíu, nhưng anh cũng không cần phải làm quá vậy chứ, anh định làm gì hả?"
Hu hu hu...
Thực ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-luoc-nam-than-phuc-hac/2772197/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.