N năm sau.
Lục Thanh Nham vội vàng về nhà, lúc này phòng ốc sáng trưng.
Anh vẫn mặc vest, đeo cà vạt, vội vàng đẩy cửa vào.
Hôm nay hai cô giúp việc lo cơm nước dọn dẹp đều không đến, chỉ có mình Lâm Hữu ngồi trên sô pha, mặc bộ áo ngủ cotton mềm mại, thoạt trông cực kỳ dịu dàng và nết na…
Nếu cậu không hằm hằm gác chân, trầm mặt gặm táo.
Lục Thanh Nham tức tốc chạy qua, hỏi: “Em sao thế? Anh em gọi điện cho anh, nói em đi khám, còn bảo anh mau về hỏi thăm.”
Lâm Hữu lạnh lùng lườm anh.
Lục Thanh Nham ngồi xuống, ôm Lâm Hữu nhìn tới nhìn lui, lo lắng gần chết, “Em thấy không khỏe chỗ nào, kết quả khám sao rồi? Có nghiêm trọng không, sao em không nói cho anh?”
Lâm Hữu nhai táo rôm rốp, cười khẩy, nói: “Chả sao hết, bụng em mọc thêm miếng thịt.”
Lục Thanh Nham tái mặt, hai chữ “khối u” bay vèo vèo qua đầu.
Nhưng anh chưa kịp hỏi tiếp, ngay sau đó, anh đã nghe Lâm Hữu vừa lạnh lùng gặm táo, vừa bổ sung một câu.
“Ông có thai rồi.”
Căn nhà yên lặng hai phút.
Lục Thanh Nham từ đau buồn bỗng thành vui vẻ, cảm xúc thay đổi cực kỳ nhanh.
Thậm chí anh còn thầm tính lại ngày tháng, chắc chắn hôm nay không phải ngày một tháng bốn, Cá Tháng Tư.
Sau đó mới yên tâm thở phào.
Anh nhìn chiếc bụng nhỏ của Lâm Hữu, lúc này nơi đó vẫn phẳng lì, Omega nam mang thai rất khó nhận ra, mãi đến gần ngày sinh mới hơi hơi nhô lên.
Nhưng nghĩ đến lúc này Lâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307472/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.