Khi Lục Thanh Nham về đến trường, còn nửa tiếng nữa tiết tự học tối sẽ kết thúc.
Anh quẹt thẻ vào trường tử cổng sau, chú bảo vệ cũng rất quen mặt anh, bèn mắt một mắt mở một mắt, lầm bầm nhắc nhở, “Trốn học mãi lần sau thi không được hạng nhất đâu.”
Lục Thanh Nham mỉm cười, vẫy tay với bảo vệ.
Anh vào trường, từ tầng một đến tầng bốn mỗi tòa nhà đều đang sáng đèn, đèn sáng rực rỡ trong đêm, vô cùng bắt mắt.
Trong mỗi phòng học đều có hàng chục học sinh đang làm bài tập, tranh thủ giờ nghỉ mười phút để nghỉ ngơi, tiện thể nói chuyện, ăn vặt.
Lâm Hữu cũng nằm trong những học sinh đó, chắc chắn cậu đã làm xong bài tập từ lâu rồi, nhưng hôm nay không có Lục Thanh Nham ngồi cạnh, cậu chỉ có thể uể oải nằm bò ra bàn.
Lục Thanh Nham bước lên những vầng sáng đổ bóng dưới ánh sáng đèn đường, anh tới trước phòng học, rồi lại đổi hướng, đi vòng sang bên kia.
Anh không đến phòng học mà về thẳng ký túc xá.
Quẹt thẻ vào khu nhà, anh đi dọc cầu thang bên lên sân thượng, ánh trăng trong veo như nước, sân thượng vắng vẻ không một bóng người. Lúc này đã là cuối tháng mười một, gió đêm rất lạnh, anh ngồi xuống một góc khuất sáng, lấy một điếu thuốc ra khỏi túi rồi châm lửa.
Vì Lâm Hữu ghét mùi thuốc nên gần như anh chẳng bao giờ hút thuốc.
Nói theo kiểu của Lâm Hữu thì hút thuốc sẽ không thể cao lên.
Lục Thanh Nham đã trên 185cm ra vẻ vô cùng tin tưởng.
Lâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307521/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.