Tay giương nhẹ che miệng ngáp, động tác của Lạc Tiểu Y bỗng cứng đờ, tay phải đang phiêu đãng trên không trung vô lực hạ xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn cũng chuyển thành trắng bệch.
Dừng lại một chút, miệng Lạc Tiểu Y bĩu ra, vô cùng uất ức nói: “Nhưng mà, Tiểu Nhất bị lệnh tỷ bắt về trước mặt mọi người! Mọi người trên đường có thể làm chứng, chẳng lẽ, lệnh tỷ chủ động, hoàn toàn không quan hệ đến Thập Nhị công tử?”
Trầm mặc! Hai người đều trầm mặc!
Dưới ánh trăng, Lưu Thập Nhị thong thả xoa xoa cằm mình. Thật lâu sau, hắn nhẹ nhàng cười, nói: “Tiểu Nhất, bản công tử thật sự không rõ, ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ ước định giữa Lam đại chưởng quỹ và bản công tử, thật sự có thể coi như bùa hộ mệnh?”
Hắn chậm rãi đứng lên, thẳng đến khi cái bóng cao lớn hoàn toàn bao Lạc Tiểu Y lại. Lưu Thập Nhị mới chậm rãi nghiêng thân về phía trước, đưa tay phải ra đặt ở trên vai Lạc Tiểu Y, nhẹ nhàng xoay hắn lại.
Vù một tiếng, Lạc Tiểu Y nằm ngửa, đối mặt với Lưu Thập Nhị!
Ánh mắt khẽ cong, mắt to đen trắng rõ ràng của Lạc Tiểu Y nhìn Lưu Thập Nhị mỉm cười: “Thập Nhị công tử, tiểu nhân thật sự muốn ngủ!”
Nụ cười nơi khóe miệng của Lưu Thập Nhị nghe vậy liền cứng lại, tiếp theo, hắn hừ lạnh một tiếng, vươn tay xoa cổ Lạc Tiểu Y, hắn vuốt ve trên xương quai xanh. Vừa làm ra động tác này, Lạc Tiểu Y rõ ràng nghe được, tiếng hô hấp của hắn trở nên dồn dập.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuc-pham-tieu-nhi/1567248/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.