Quyển 5 –
Lăng vũ phiên phi mang con tới
Trong lúc Vân Hi đang giật mình, mắt nhìn thấy đúng là hai lá sen lớn, người cầm lá uốn lượn, xoay vòng mà đến, chỉ thấy tay người cầm lá và đôi chân trắng như tuyết lộ ra. Trên cổ tay, mắt cá chân đều đeo chuông nhỏ, lúc giậm chân thì tiếng chuông leng keng thoáng chốc đem khúc nhạc sáo trở nên dịu dàng. Trong lúc tấu khúc thì bên ngoài cửa điện đột nhiên lại nổi lên âm thanh khác, hai âm cùng quấn quýt chợt chậm chợt nhanh, mà người cầm lá sen vẫn cứ một mực biểu diễn sau tấm bình phong, ào ào xẹt qua tấm rèm trong suốt đập vào mắt Vân Hi. Lá sen bỗng nhiên chia ra rồi lại hợp. Chỉ thấy trong lúc bóng lá hợp tan là bóng người xanh biếc. Không đợi thấy rõ người, chợt phiến lá to hất ra, đồng thời người ẩn núp sau chiếc lá hoàn toàn hiện ra.
Vân Hi chết lặng người, không có dải tơ không có lụa là không có điệp y. Phi Tâm vác sau lưng một cái giỏ trúc nhỏ, tóc dài được vấn cao thành kiểu xoáy nước, hệt như một con ốc bươu vàng. Ông trời ơi, hắn lại có ý nghĩ như vậy! Nàng cột tua rua xanh biếc, uốn quanh mà lên. Trên người cũng mặc y phục xanh biếc, phần trên là áo ngắn, lộ ra một nửa cánh tay, còn váy thì quấn quanh đầu gối, tua rua bên dưới như ẩn như hiện. Chiếc váy như được nhiều mảnh váy vụn hợp lại, đính lông khổng tước, chồng chéo lên nhau thành lưới hình chữ thập, hất một cái là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-me-tam-ky/2656590/quyen-5-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.