Quyển 1 –
Dưới vẻ vang là bi ai
Mùng năm hoàng thượng quay về, an ủi Chiêu Hoa Phu Nhân, gọi Phi Tâm đến quở trách một trận, và vội vàng nghị họp xử lý việc nước. Thái hậu tất nhiên cũng đoán được như thế, hoàng thượng sẽ không thể ở lâu trong hậu cung, coi như cho bà ta thời gian sắp xếp những việc còn lại.
Còn Phi Tâm cảm thấy thời cơ cũng sắp đến, mùng 7 cô bước chân đến Lại m Cung thăm Chiêu Hoa Phu Nhân. Hồi mùng 4 cô có đến thăm một lần, Chiêu Hoa Phu Nhân thiếu máu mặt mày tái nhợt, ánh mắt vô thần, dáng vẻ như dở sống dở chết. Cô chỉ an ủi vài câu rồi rời khỏi. Hôm nay cô đến, sức khỏe Chiêu Hoa Phu Nhân vẫn còn yếu, không thể nghênh đón. Phi Tâm cũng miễn lễ nghi, bước vào nội điện, thấy cô ta vẫn nằm trên giường, tóc dài rũ xuống, chỉ khoác áo bào thường, nửa đắp chiếc chăn, mắt vẫn chăm chú vào bộ đồ trẻ con.
Phi Tâm trông bộ dạng cô ta, trong lòng đau xót, việc này, cô cũng là tòng phạm. Hoàng gia chính là như thế, ăn ngon mặc đẹp, cái gì cũng tốt nhất, duy chỉ có chữ “tình” là nhạt nhẽo nhất.
Chiêu Hoa Phu Nhân thấy cô, loay hoay xuống giường, cô khẽ vịn lại, mới vài hôm, đã ốm thế này. Cô nắm lấy tay Lâm Tuyết Thanh: “Đừng nghĩ ngợi nữa, ráng dưỡng bệnh nhé.”
“Ngày muội có thai, Lại m Cung tấp nập. Nay, duy chỉ có tỷ tỷ, còn đến thăm muội hai lần.” Sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt chẳng còn phong thái khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-me-tam-ky/2657628/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.