"Đủ rồi Tam Hộ, dừng lại ở đây đi."
Giọng nói của bà nội vang lên trong không trung, đầu óc Lô Tam Hộ lúc này chợt bừng tỉnh, cậu nhìn cảnh vật và cả những khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ dần dần tan biến, hình ảnh tiếp theo chính là bà nội đang nhìn cậu cười.
"Bà nội?"
Lô Tam Hộ ngạc nhiên nhìn bà lão trước mặt mình, bà đưa tay xoa xoa đầu cậu, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, khi bà cười, nếp nhăn lại càng hằn sâu thêm, nhưng không vì vậy mà làm mất đi dáng vẻ dịu dàng vốn có của bà.
"Xem nào, dương khí con bị tổn thương nặng quá rồi, luồng âm khí vẫn còn trong cơ thể. Ở đây lâu nữa sẽ không tốt cho con đâu, mau trở về đi."
Khi nghe bà nói vậy, cậu sực nhớ lại cảm giác đau đớn khi bị những móng vuốt sắc nhọn của con quái thú kia mạnh mẽ găm vào người, không tự chủ được rùng mình một cái.
Lô Vân Phi đưa mắt nhìn khuôn mặt trắng bệch không có chút máu và vết thương vừa liền trên ngực Lô Tam Hộ mà lòng bà day dứt mãi không yên, dù sao đây cũng là cháu trai của bà, âm dương cách biệt thì tình thương máu mủ cũng khó lòng bị đoạn tuyệt. Bà dùng ngón tay vẽ một vòng tròn nhỏ trên không trung, một lúc sau liền có một luồng khói trắng từ trong ngón tay ấy bay ra, làn khói xoay một vòng liền biến thành một viên thuốc rơi vào tay bà.
Ngay khi Lô Tam Hộ còn chưa kịp hết ngạc nhiên thì có một thanh niên bước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quy-dam-luyen-ai/2075257/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.