Cả đêm hôm đó, Lô Tam Hộ không có cách nào chợp mắt nổi. Cậu lo lắng nhìn thân thể A Ngũ gần như hòa làm một với sương mù dày đặc trong phòng.
Trong vô thức, cậu nắm bàn tay nhỏ của nó. Nhìn làn da gần như trong suốt, gần như có thể nhìn xuyên thấu của A Ngũ, Lô Tam Hộ cảm thấy trong lòng khẩn trương không ngừng, làm cho cậu đứng ngồi không yên, mặc dù tâm trí luôn nhắc nhở rằng tiểu quỷ lợi hại như vậy chắc chắn sẽ không có việc gì nhưng thân thể lại không nghe lời mà run rẩy.
Cả một đêm dài, Lô Tam Hộ chỉ ngồi đấy nhìn A Ngũ. Đến gần sáng, cậu mới mệt mỏi thiếp đi.
Khi Lô Tam Hộ tỉnh dậy, A Ngũ đã không còn nằm trên giường nữa. Cậu loay hoay tìm ngọc bội Tỳ Hưu của tiểu quỷ, vừa nhìn thấy đã khiến cho cậu giật bắn mình. Ngọc bội chẳng còn vẻ tinh xảo như lúc đầu mà đã để lộ những vết nứt trên bề mặt khắc Tỳ Hưu, ngọc bội vốn có màu trắng tinh của cẩm thạch, nay đã đen đi một nửa.
Cậu nghĩ cũng không nghĩ, liền lớn tiếng gọi A Ngũ, cậu gọi mãi, gọi mãi, ánh mắt trông chờ nhìn hết cả bốn phía cũng không thấy được thân thể nhỏ nhắn, mũm mĩm kia.
Đúng lúc này, Nguyễn Hoàng Nam mở cửa xông vào, mặt mũi cười tươi rạng rỡ, còn cầm theo hai ổ bánh mì. Đập vào mắt anh đầu tiên tất nhiên là hình ảnh Lô Tam Hộ đang ngồi trên sàn nhà siết chặt ngọc bội, thần sắc lộ ra mấy phần sợ hãi và lo lắng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quy-dam-luyen-ai/2075268/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.