Nguyễn Hoàng Nam từ trong cơn ác mộng thức giấc, cả trán toàn là mồ hôi, anh ngồi phắt dậy đưa mắt nhìn xung quanh mình mới phát hiện anh đang nằm trong phòng ngủ của mình.
Lo lắng cho sự an toàn của Lô Tam Hộ, một giây cũng chưa kịp suy nghĩ anh đã nhanh chóng chạy qua phòng cậu, anh vừa xông vào phòng thì thấy cậu vẫn đang an ổn ngủ trên giường, tiểu quỷ kia nằm gọn trong lòng cậu như một con cún.
Anh thấy vậy liền lại gần đá cho cậu một đá, Lô Tam Hộ đang ngủ ngon lành, bị người khác đạp như vậy rất không vui vẻ mà văng tục. Cậu ôm lấy tiểu quỷ dụi dụi hai cái, lại định ngủ tiếp.
"Mẹ nó, Tam Hộ mày dậy cho tao!"
Lần này vì tiếng rống quá kinh hoàng của Nguyễn Hoàng Nam, Lô Tam Hộ thật sự tỉnh giấc, vừa nhìn thấy tiểu quỷ đang bị mình ôm lấy, cậu liền theo phản xạ giật lùi về sau.
Tiểu quỷ diện vô biểu cảm dùng tay chống đầu, lười biếng nhìn hai người nháo thành một đoàn.
"Tao nhớ tối qua có lão quỷ đang tấn công chúng ta cơ mà! Sao hai đứa mình lại nằm trong phòng ngủ ngon lành như vậy chứ?" Lô Tam Hộ vừa nói vừa vò đầu.
"Cái này còn phải hỏi thằng nhóc kia rồi."
"Thằng nhóc kia" bị gọi như vậy liền tỏ vẻ không vui, nó nheo mắt nhìn Nguyễn Hoàng Nam, anh liền mấy lần mở miệng cũng không phát ra được thêm tiếng nào. Lô Tam Hộ thấy anh huơ tay múa chân như đang diễn kịch câm, liền bị chọc cười, còn tiện thể lôi cả chiếc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quy-dam-luyen-ai/2075284/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.