Thục phi không ưa gì Dương Quý tần, dù có cố kiềm chế thì điều đó vẫn lộ ra ngoài. Cầm Tâm bước lên phía trước, không chút dấu vết mà che khuất tầm nhìn của Dương Quý tần.
Lư Tài nhân lặng lẽ rũ mắt, nàng ta ở đây có địa vị thấp nhất, cũng chẳng có quyền lên tiếng. Nàng ta ngoan ngoãn bước sang một bên, hỏi thăm tình hình của con ngựa non.
So với Thục phi và những người khác, thái độ của đám cung nhân phía dưới đối với nàng ta lại khá khách khí. Lư Tài nhân trong lòng hiểu rõ nguyên do.
Vị trí nàng ta cố ý chọn rất tinh tế, vừa đủ để quan sát hết cử chỉ của Thục phi và Nhị hoàng tử, vừa có thể nghe được giọng nói của Dung Chiêu nghi và Dương Quý tần.
Dương Quý tần bị Dung Chiêu nghi kéo sang một bên, không kìm được mà lau nước mắt, nàng hạ thấp giọng, đầy oán hận:
“Nàng ta nói thì nhẹ nhàng lắm, rốt cuộc chưa từng trải qua nỗi gian nan mười tháng mang thai, làm sao nàng ta có thể thực sự yêu thương Nhị hoàng tử đến tận xương tủy được chứ?”
Lư Tài nhân khẽ đưa tay lên che mũi, đôi lúc nàng ta cảm thấy Dương Quý tần thật sự quá to gan. Nếu những lời này lọt vào tai Thục phi, liệu Dương Quý tần có thể thoát thân an toàn được không?
Dung Chiêu nghi nghe xong cũng thấy nhói lòng: “Có cấm quân và cung nhân ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Dương Quý tần không ngờ Dung Chiêu nghi cũng chẳng bênh vực mình, nước mắt càng rơi dữ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/2991813/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.