Khi hậu cung phi tần tranh cãi không ngừng vì quyền quản lý trong cung thuộc về ai, một cỗ xe ngựa cuối cùng cũng đến kinh thành.
Biểu muội của Tạ gia đã đến.
Dung Tiệp dư nhận tin, chỉ cười khổ.
Dương Quý tần đang cùng Dung Tiệp dư may túi thơm, nghe vậy, không nhịn được liếc nàng ta, lòng thầm khó hiểu.
Chử gia là chỗ dựa tốt thế, sao không bám chặt, lại còn đẩy ta xa như vậy?
Mất đi mối hôn nhân với Chử gia, Tạ gia giờ chẳng còn thế lực gì. Triều đình và hậu cung tưởng không liên quan, nhưng đôi khi hỗ trợ lẫn nhau. Khó khăn của Tạ gia ở triều đình phần nào ảnh hưởng đến Dung Tiệp Dư.
Triều thần có phe phái, phi tần lo cho nhà mẹ đẻ, tự nhiên cũng phải chọn phe.
Trước đó, thánh thượng ra khẩu dụ, cho biểu muội của Tạ gia vào cung bầu bạn với Dung Tiệp dư. Xe ngựa trực tiếp đưa vào cung, Dung Tiệp dư có hối hận cũng vô ích, chỉ dặn Ngọc Lộ:
“Ra cổng cung đón. Nàng ta lần đầu đến kinh thành còn lạ lẫm, đừng để nàng ta sợ.”
Ngọc Lộ vui vẻ vâng lời.
Một khắc sau, Dung Tiệp dư gặp biểu muội. Nàng vào cung sớm, đã nhiều năm không gặp biểu muội, chỉ nhớ nàng ta như củ cải nhỏ, giờ đã thành thiếu nữ duyên dáng. Nhưng hai người ít gặp nhau, thực chất chẳng có tình cảm.
Biểu muội vào cung hơi bất an, vô thức nhìn khung cảnh trang hoàng xung quanh, cúi chào, giọng ỷ lại:
“Biểu tỷ.”
Dương Quý tần kín đáo nhíu mày.
Gọi ngay “biểu tỷ”, như thân thiết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/2991899/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.