"Con tiểu tiện nhân, định nằm lì ra đấy sao? Giữa ban ngày ban mặt mà đi tìm cái chết, chết đi cho rồi! Tôn gia kiếp trước tạo nghiệt gì mà phải rước về hai thứ đê tiện thế này?"
Tạ Ngọc Uyên mở bừng mắt.
Trong giây phút mơ hồ, nàng nhìn chằm chằm vào xà nhà phía trên đầu.
Đây là đâu?
Làm quỷ sáu năm, chẳng phải nàng đã đầu thai rồi sao?
Giọng mắng nhiếc lại vang lên, kèm theo tiếng chổi quất vào người.
"Con ả đê tiện, suốt ngày ngoài giả điên làm bộ thì chỉ giỏi quyến rũ đàn ông, kỹ nữ trong lầu xanh còn sạch sẽ hơn ngươi. Đồ rác rưởi, yêu tinh..."
"Đau... đau... đừng đánh nữa..."
Tiếng kêu nhỏ yếu như vọng ra từ địa ngục.
Tạ Ngọc Uyên rùng mình bật khỏi giường, chạy thẳng ra sân, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ run rẩy ở góc tường.
Bà… vẫn còn sống!
Nước mắt lăn dài.
"Mẫu thân..."
Tạ Ngọc Uyên lao tới, ôm chặt lấy Cao Thị rồi dùng thân mình che chắn cho bà.
"Ta đã nói mà, ngươi giả chết chứ gì, ta xem ngươi còn dám giả nữa không…"
Chiếc chổi giáng xuống người, Tạ Ngọc Uyên im lặng mỉm cười. Đau, chứng tỏ trước mắt hết thảy không phải mộng.
Ông trời có mắt! Đã ban cho nàng cơ hội sống lại, hết thảy làm lại từ đầu.
Ngực đau rát như bị lửa thiêu đốt.
Tạ Ngọc Uyên nghiến răng thề, đời này, nợ máu trả máu, nợ mạng trả mạng.
Đừng hòng ai thoát khỏi!
...
"Xem kìa, con kỹ nữ nhỏ che chở cho kỹ nữ già, Tôn gia từ khi nào thành ổ chứa vậy?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2908989/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.