Edit: Phong Lữ
Khí trời bắt đầu trở lạnh, e rằng không bao lâu nữa, khu rừng băng giá này lại đón một mùa đông dài dai dẳng.
Nhìn hoa tuyết rơi từ trên cao, Tiêu Bách bỗng có chút bùi ngùi. Nhớ lại, lần đầu tiên gặp con sói con kia hình như cũng là trong mùa tuyết ngập trời này. Không ngờ mới đó đã qua thêm một năm nữa…
Quay đầu lại nhìn người đang tu luyện đấu khí-Thew, Tiêu Bách bất giác so sánh chút với tên nhóc trong trí nhớ lần đầu hắn gặp. Đúng là tạo hóa trêu ngươi con người, người này thay đổi phải nói là điên đảo trời đất luôn.
Tiêu Bách hơi nghẹn ngào, cúi đầu tự nhìn thân xương xấu xí của mình, so với người ta thì đúng là muốn tức chết hắn. Cũng cùng một khoảng thời gian mà người ta là ‘chim sẻ hóa phượng hoàng’ trong khi hắn thì vẫn dậm chân tại chỗ.
Sau khi xoắn xuýt qua lại một hồi, Tiêu Bách vừa nghĩ tới chuyện tên nhóc kia dạo này tu vi bất ngờ tăng vượt bậc, thì cũng cảm thấy sau lưng mình có một luồng khí lạnh dày đặc đang tới gần. Hắn không khỏi chấn động tinh thần. Tiêu Bách nhận thấy, nếu hắn còn không cố gắng nâng sức mạnh lên thật tốt thì khó mà tránh khỏi hôm nào đó sẽ bị thằng nhóc kia tháo rời cái thân xương này.
Huống gì gần đây, ánh mắt của thằng nhóc Thew kia càng ngày càng bất thường, hệt như kiểu hận không thể nuốt trôi hắn vào bụng. Tiêu Bách suy nghĩ, người này sao lại nhỏ mọn thế, chẳng phải lần trước chỉ cười nhạo nó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-song-binh-than-cua-bo-xuong-kho-quai-dan/891138/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.