Tô Dật liếc mắt nhìn hắn, đáp: "Nếu như tôi nhớ không lầm thì hình như chiếc ly kia là thủy. tỉnh, đồ làm từ thủy tỉnh hình như chỉ mới có mấy trăm năm nay thôi." Nói xong hắn lại lấy điện thoại ra tra cứu
"Thủy tỉnh?" Tân Lâm không hỏi bật cưò của anh là, chiếc ly kia của anh lại còn là một chiếc ly thủy tinh lỗi thời sao, đừng nói là chiếc ly thủy tinh thời Chiến Quốc được khai quật ở Hàng Châu đó nhé?”
Tô Dật lấy điện thoại ra tra chiếc ly thủy tinh thời Chiến Quốc được khai quật ở Hàng Châu, sau khi thấy hình ảnh thì hắn cũng cười cười đáp: "Chắc là vậy đó."
"Huy Âm, thăng nhãi này bị tâm thần đó hả?" Cuối cùng Tân Lâm cũng không chịu nổi nữa.
Dư Huy Âm lạnh lùng liếc mắt nhìn Tân Lâm, không đáp lại anh ta, mà nói với Tô Dật răng: "Đăng trước là di tích văn hóa được tìm thấy trong ngôi mộ bí ẩn ở núi Tẩy Kiếm hai ngày hôm trước, chúng ta qua đó nhìn thử xem."
Đương nhiên Dư Huy Âm không tin điều mà Tô Dật nói, rõ ràng là Tô Dật đang khoác lác, cô ấy cũng không muốn để ý tới Tân Lâm, nhưng Tân Lâm vẫn cứ nhất quyết không buông tha.
Dù gì Tô Dật cũng là khách hàng của cô ấy, Tô Lâm cứ chĩa mũi nhọn vào hẳn thì thật sự là không hay ho gì.
Tân Lâm nhận thấy sắc mặt Dư Huy Âm có hơi khó coi nên cũng không dám nói nữa, chỉ là ánh mắt anh ta nhìn Tô Dật lại càng tràn đầy sự: thù hãn...
Nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-song-do-thi-cua-truong-sinh-chi-ton/693532/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.