Trẻ nhỏ đều cảm thấy hứng thú đối với động vật nhỏ. Tiểu Nguyên Bảo nhìn cú mèo trong lồng, hỏi Lâm Phương Châu: “Con cú mèo này ăn cái gì?”
“Giống mèo, ăn chuột.”
“Ta có con chuột.”
Lâm Phương Châu nghe không hiểu: “Là sao?”
Tiểu Nguyên Bảo xuống giường, dẫn Lâm Phương Châu đi vào phòng bếp, chỉ chỉ cái bệ bếp. Lâm Phương Châu tò mò mà lật cái nắp lên, nhìn thấy một con chuột nhỏ đang nằm trong nồi.
Lâm Phương Châu: “…”
Tiểu Nguyên Bảo: “Ta nhìn thấy một con chuột đi vào nên ngay lập tức đậy nắp lên lại, phòng ngừa nó chạy trốn.”
Lâm Phương Châu: “Ngươi bị bệnh à?” Mắc cái gì phải phòng ngừa nó chạy trốn? Không phải là nên để cho nó chạy xa thật xa sao?
Tiểu Nguyên Bảo cúi đầu nhấp miệng, không nói lời nào.
Lâm Phương Châu khom lưng, cầm đuôi con chuột từ trong nồi lên rồi nhấc nó ra ngoài. Con chuột này có lẽ cũng vừa mới cai sữa, đầu rất nhỏ, sắc lông nhạt màu. Nó liều mạng giãy giụa, kêu chít chít khi bị Lâm Phương Châu tóm lấy đuôi.
Lâm Phương Châu khen nó: “Non quá! Hay là tối nay hầm với củ cải cho ngươi bồi bổ thân thể nhỉ.”
Nhìn thấy Tiểu Nguyên Bảo sợ hãi biến đổi sắc mặt, Lâm Phương Châu cười ha ha, vứt con chuột nhỏ vào lồng chim. Nó lăn một vòng, còn chưa kịp trốn đi đã bị cú mèo gặm lấy.
Cảnh tượng cú mèo ăn con chuột có chút…. một lời khó nói hết, Lâm Phương Châu với Tiểu Nguyên Bảo đều không muốn nhìn. Sau đó Lâm Phương Châu chỉ vào cái nồi kia, nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-ta-qua-da-tinh/2597895/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.