Thái độ của Mai Thùy Hân đã chọc giận Trịnh Thiên Ngọc. Bàn tay hắn nắm lấy cằm cô, dùng sức xoay đầu cô lại để cô hướng mặt về phía mình.
“Nói! Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!” Kiên nhẫn của Trịnh Thiên Ngọc sắp cạn rồi.
“Chuyện này liên quan tới anh không? Anh buông tay!” Mai Thùy Hân hung dữ nguýt hắn.
“Không liên quan tới tôi?” Trịnh Thiên Ngọc lạnh lùng cười, “Đừng quên, cô là tình nhân của tôi. Tình nhân thì phải tuân thủ phép tắc của tình nhân.”
Tình nhân.
Cô là tình nhân của hắn. Còn yêu cầu thứ tôn nghiêm nực cười gì nữa.
Mai Thùy Hân cảm thấy mình quá ngu ngốc. Còn tưởng mình là ai chứ? Chẳng qua là đứa tình nhân mà thôi!
Hàm răng trắng tinh cắn chặt vành môi nhợt nhạt, Mai Thùy Hân ngước mắt lên, thanh âm lạnh lẽo tới đáng sợ: “Đúng vậy, tôi chẳng qua là tình nhân. Tôi không nên có tôn nghiêm, tôi không nên có tự do. Tôi nghèo khổ, tôi hèn mọn, cho nên, tôi đáng bị người ta đến kêu đi hét, đáng bị người ra đối xử bạo lực. Được tổng giám đốc Trịnh nhìn trúng là vận may lớn nhất đời này của tôi. Tôi nên ngoan ngoãn nghe lời. Ngài nói hướng Đông tôi không được đi hướng Tây. Ngài nói trời quang tôi không thể nói trời mưa. Đúng không?”
Một tràng bức xúc mang theo cảm giác rét buốt sắc lạnh cắt lên khuôn mặt Trịnh Thiên Ngọc.
Trịnh Thiên Ngọc lặng im nhìn Mai Thùy Hân, trong lúc chấn động, có một loại cảm giác bị tẩy não — Cô gái nhỏ này đang nói gì thế?
Từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-truoc-yeu-sau-mai-thuy-han/2305813/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.