Đôi con ngươi sắc bén nhìn thẳng về phía Mai Thùy Hân, bàn tay lớn dùng sức nâng cầm Mai Thùy Hân để cô đối diện với hắn: “Cô sai rồi? Vậy tốt, nói xem cô sai ở đâu?”
Mai Thùy Hân che đi tất cả sắc bén trong mắt, giờ đây chỉ còn lại ngại ngùng và yếu đuối. Cô chảy nước mắt nói Trịnh Thiên Ngọc: “Là lỗi của tôi, là tôi không tốt cho nên tổng giám đốc Trịnh mới ghét tôi như vậy. Anh không thích tôi, nhất định là vì tôi chưa làm tốt.”
Trịnh Thiên Ngọc cười lạnh kề sát cô: “Đây là lời nói thật lòng của cô sao? Sao tôi nghe lại giả dối như vậy nhỉ?”
Trong lòng Mai Thùy Hân cả kinh, ánh mắt lại càng thêm vô tội: “Là lời thật lòng đấy. Tôi nhớ anh từng nói, con gái, ngoan ngoãn một chút mới làm người ta yêu thích.”
Ánh mắt Trịnh Thiên Ngọc như cười như không: “Sao nào, cô muốn làm vậy để đổi lấy niềm vui của tôi?”
Trong lòng Mai Thùy Hân nhẹ nhàng thở phào, xem xa kế sách thỏ trắng này quả nhiên có hiệu quả.
“Tổng giám đốc Trịnh, anh chịu chi nhiều tiền để chữa bệnh cho ba tôi như vậy, tôi cảm kích còn không kịp…” Mai Thùy Hân cố gắng để giọng nói của mình nghe vào tai thật thành khẩn.
“Nếu tôi không chịu chi tiền chữa bệnh cho ba cô, vậy trong lòng cô, tôi vẫn là thằng khốn, vô lại, dâm dê đúng không?” Trịnh Thiên Ngọc thu lại sức tay, Mai Thùy Hân mất đi chỗ dựa lập tức đứng không vững, cô lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Ánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-truoc-yeu-sau-mai-thuy-han/2305822/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.