Phong trẫm làm nam sủng số một?” Kỳ Lạc Hi tựa hồ có điểm không tin vào lỗ tai của mình, hắn nâng cao lông mày lãnh, đến đây quanh co một hồi: “Chính là, ngươi lại có tư cách gì đây ?”
Kỳ Lạc Hi liếc nhìn Hạ Như Thanh, lại bất đồng với tà mị trước, hai con ngươi tách ra ánh sáng lạnh làm cho người ta run như cầy sấy.
Hạ Như Thanh nhìn thần sắc lạnh như băng của Kỳ Lạc Hi, cười thầm nói, “Đế vương rốt cục bắt đầu thật tình rồi, Bổn cung nghĩ đến ngươi sẽ vẫn tiếp tục chơi rồi, thật sự là một chút cũng không đáng yêu. . . . . .”
Hạ Như Thanh lười biếng liếc Kỳ Lạc Hi, tập mãi thành thói quen nói, “Bạo quân, ngươi không biết là cuộc sống như vậy rất nhàm chán sao?” Nàng khẽ cười, cánh môi lạnh như băng có chút hiện ra một tia tái nhợt, tựa hồ đang cười nhạo, cười nhạo hết thảy thế gian này, cuộc sống giả tạo thật sự là rất không thú vị. . . . . .
Kỳ Lạc Hi tim run rẩy một chút, hắn lẳng lặng đưa mắt nhìn Hạ Như Thanh trước mắt, tựa hồ là nhìn xem loại cướp đoạt linh hồn, đôi mắt thâm thúy bắn ra một loại hào quang, đó là một loại tia lửa va chạm linh hồn.
” Cuộc sống thú vị ư, nghe ngươi vừa nói như vậy, trẫm đến lúc đó thực mong đợi. . . . . .” Mong đợi ngươi sẽ mang đến cho trẫm cái dạng kinh hỉ gì, tiểu mèo hoang cuồng ngạo, .
Kỳ Lạc Hi vẻ mặt cười châm biếm nhìn Hạ Như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuong-chiem-giuong-vua-bao-quan-thinh-an-cho-bon-cung/30753/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.