Cô khiếp sợ thật lâu, từ đầu đến cuối không thể tưởng tượng nổi thực sự có nghề thợ săn này. Cô vẫn được nghe liên tục từ miệng người bạn tốt Kỷ Trình Trình nhưng vốn không tin là thật. Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì cô đến bây giờ vẫn không tin thợ săn thực sự tồn tại.
“Anh thật sự là thợ săn sao? Chính là người nhận tiền của người ta rồi giúp họ bắt người, có phải không?” Tâm Nhu đi theo sau hắn truy hỏi.
“Không khác biệt lắm.” Đinh Vũ đi tới tủ quần áo, vừa lấy trang phục nam vừa trả lời câu hỏi của cô.
“Không khác biệt lắm là ý gì? Tức là không phải à?”
Đinh Vũ liếc mắt nhìn cô, trầm ngâm trong chốc lát mới dời ánh mắt đi, tiến về phía cô giải thích:
“Chính xác là, căn cứ theo yêu cầu của khách hàng mà quyết định phương thức đi săn, nếu bọn họ muốn bắt người thì bắt, còn nếu họ muốn dạy dỗ đối phương thì chúng ta giao người đó cho họ dạy dỗ.”
“À!” Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, “Khách hàng gọi món còn anh phụ trách dọn bàn.”
“Đúng vậy!”
Tâm Nhu ngừng tấm tắc rồi quay sang tự lẩm bẩm một mình. Hóa ra thực sự có thợ săn, ngay cả việc này cũng có thể đem ra mua bán, thế gian thực sự không thiếu điều lạ!
“Phiền em!” Đinh Vũ yêu cầu cô xoay người lại để hắn thay quần áo.
Tâm Nhu nghe lời, đưa lưng về phía hắn, tiếp tục nói ra phán đoán của mình:
“Cho nên anh muốn bắt Mai Côi Chi Lang không phải vì muốn nộp cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cut-ngay-dai-sac-lang/281321/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.