Editor: Gió
Trong ấn tượng của Cố Ngạo, Mẫn Thiều Kỳ chưa từng uống say như bây giờ, phản ứng chậm chạp, hai mắt vô hồn, tựa hồ mọi suy nghĩ đều đã bị đình chỉ. Trước đây Mẫn Thiều Kỳ từng uống quá chén, nhiều lắm cũng chỉ chóng mặt buồn ngủ, không hò hét không nháo, đầu óc vẫn coi như có chút tỉnh táo, chỉ là vô cùng buồn ngủ mà thôi.
Ngồi trên xe, Mẫn Thiều Kỳ thế mà lại rất ngoan ngoãn, không nói chuyện, cứ ngồi yên như thế, trên người tản ra một chút mùi rượu.
Nhưng đến khi đỗ xe vào trong gara xong, Cố Ngạo giúp cậu mở cửa để cậu xuống xe, Mẫn Thiều Kỳ ngẩng đầu ngây ngốc nhìn Cố Ngạo vài giây, đột nhiên ôm lấy hông của anh, trở nên dính người, miệng vẫn lẩm bẩm, cũng không nghe rõ cậu đang nói gì.
Không thể nói đạo lý với người say, điều này Cố Ngạo hiểu rõ. Cố Ngạo cũng không kỳ kèo với cậu, cúi người, vòng lấy hông của cậu, dìu cậu ra khỏi xe, sau đó khóa xe cẩn thận, mang theo Mẫn Thiều Kỳ chân nam đá chân chiêu những vẫn còn cố dính lên người anh vào thang máy.
Sau khi đến nhà, Cố Ngạo giúp Mẫn Thiều Kỳ cởi giày và áo khoác, dìu vào trong phòng cho khách.
Mẫn Thiều Kỳ đã say như vậy rồi, hiển nhiên không thể đi tắm, chỉ có thể đợi ngày mai sau khi cậu tỉnh.
Được đặt nằm trên giường, Mẫn Thiều Kỳ cầm lấy tay Cố Ngạo không buông, sau đó mơ mơ màng màng gọi tên Cố Ngạo.
Cố Ngạo ấy vậy mà kiên nhẫn giúp cậu cởi âu phục,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuu-di-huu-tinh/125652/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.