Nhưng mà thân là tọa kỵ của Sinh Mệnh Tổ Thần, nội tâm Hỗn Độn Thần Thú phi thường cao ngạo, đối với một Tổ Thần khuất phục, Hỗn Độn Thần Thú sẽ không cảm thấy bất luận khuất nhục gì, thậm chí sẽ cảm giác được phi thường vinh quang, nhưng mà khuất phục một nhân loại, nó không khỏi có chút không cam lòng.
Tròng mắt Hỗn Độn Thần Thú chuyển thoáng một phát nói:
- Tốt, ta có thể đầu hàng, nhưng mà các ngươi có thể cho ta chỗ tốt gì?
- Chỗ tốt? Không có!
Diệp Thần nhíu mày, giống như cười mà không phải cười nói.
- Chỗ tốt là có thể làm tọa kỵ của ta!
Trong nội tâm Hỗn Độn Thần Thú chửi ầm lên, cái này thật sự là đồ phá hoại a! Diệp Thần cho mình là ai? Nhớ năm đó nó là tọa kỵ của một Tổ Thần! Mình ngang nhiên xông qua, Diệp Thần rõ ràng chỗ tốt gì cũng không để cho? Nếu như không phải hiện tại cảnh ngộ quẫn bách như vậy, Hỗn Độn Thần Thú quả thực hận không thể đem tổ tông mười tám đời của Diệp Thần hết thảy xé!
Thần sắc Diệp Thần bình tĩnh hướng Hỗn Độn Thần Thú lao đi.
Ngay thời điểm Diệp Thần tới gần đến bên người Hỗn Độn Thần Thú, Hỗn Độn Thần Thú đột nhiên bạo lên, trên người Hắc Hỏa trùng thiên, một cái lồng giam cự đại màu đen trống rỗng xuất hiện, đem Diệp Thần vây ở bên trong.
- Phụ thân coi chừng!
- Tộc trưởng, coi chừng!
Mọi người nhao nhao ra tay, muốn cứu Diệp Thần.
Khi bọn hắn động thủ, pháp trận vây khốn Hỗn Độn Thần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuu-tinh-thien-than-quyet/619393/chuong-1601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.