Gió biển thổi lạnh thấu xương, sóng lớn chậm dài lại, bóng dáng anh trong nắng sớm mờ ảo lúc sáng lúc tối.
Đứng ngược nắng, yên lặng đưa tay về phía tôi, nụ cười trên khóe miệng còn tươi đẹp rực rỡ hơn cả ánh nắng, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tỏa sáng.
Tư Dạ, là anh sao? Anh đến mang em đi sao?
Mang em đi nhé, chúng ta… cuối cùng cũng được ở bên nhau rồi.
Tôi muốn nắm tay anh thật chặt, nhưng lại thấy máu đỏ từ lồng ngực anh phun trào, chảy xuống đất tạo thành một khoảng đỏ rực, ghiống hệt như bông anh túc đang nở rộ
Đôi môi mỏng không còn huyết sắc chậm rãi nhếch lên tạo thành một độ cong cực kì lạnh lùng, nhẹ nhàng phun ra ba chữ, “Cô không xứng…”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, không thể nói năng gì nữa. Cuối cùng tôi cũng biết, có một loại kết thúc gọi là… mãi mãi.
“Tư Dạ…” Tôi gọi anh, máu và nước mắt biến thành thất truyền của sinh mệnh, chỉ nguyện anh nghe thấy
“Mang em đi, mang em đi…”
Linh hồn bị vây khốn trong lao tù của bóng tối, bay tới rồi đi mất…
Trong mơ hồ có người nắm lấy tay tôi, cơ thể tôi như lơ lửng trôi trên mặt biển, nhấp nhô theo ánh hoàng hôn, xung quanh tất cả đều chỉ có giá lạnh, nhưng thân dưới lại như có lửa đốt.
Tôi sao thế này? Cảm giác này rất khác thường, tê liệt, đau nhức, chiếm lĩnh tất cả dây thần kinh trên người tôi.
Con người sau khi chết đi, linh hồn sẽ rời khỏi cơ thể, còn có cảm giác không
Tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/da-ngung-tich/410024/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.