Tống Phong nhanh chóng nhìn Bạch Húc Nghiêu một lượt, sắc mặt hơi tái, trán vẫn còn chảy máu, máu chảy dài xuống hai má, trên người phủ đầy một lớp đất, quần áo đã không còn nhìn ra được màu sắc ban đầu nữa. Tống Phong biết đó là do bị máu nhiễm ra nhưng thương thể nặng nhẹ thế nào hắn không nhìn ra được.
Hắn quay tầm mắt, thẳng tắp nhìn người trong màn hình, mâu trung không nén nổi sát khí ngoan lệ.
Người nọ đối diện với hắn, trong lòng khẽ run lên. Ánh mắt này đến trong mơ gã cũng gặp qua, khiến gã luôn gặp ác mộng, chỉ cần nó còn tồn tại thì gã sẽ không bao giờ được yên ổn, chỉ có thể không ngừng chạy trốn, chạy trốn khỏi người đó. Vẻ mặt gã cứng đờ, giận dữ đến mức cười lớn, “Phong, bây giờ em có lẽ muốn cắt anh ra từng mản phải không? Thật trùng hợp, anh cũng muốn làm như thế với em nhưng anh không thích bên cạnh em có người khác, nhìn thực chướng mắt. Ngay từ đầu đây chỉ là chuyện riêng của chúng ta.”
Gã ngắm nhìn cái điều khiển từ xa, nhìn một đống lộn xộn trong tay Bạch Húc Nghiêu. Người sau bị gã nhìn đến khó chịu, lắc lắc đống đồ trước màn hình, “Thấy chưa, anh nghĩ tôi muốn lừa anh? Nếu anh không tin thì bấm thử đi, nhìn xem chúng tôi có bị nổ chết hay không...Ngao...”
Vừa mới dứt lời thì “bùm” một tiếng, một bên cửa sổ của ngăn tủ nổ tung, Tống Phong và mọi người nhanh chóng nằm sấp xuống, cả thân bị gỗ và thủy tinh phủ lên. Tống Phong giũ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dac-chung-dong-binh/563396/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.